09/10/2011

5 phút để đọc và một đời để suy nghĩ



Ăn rau không chú ơi? 
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy. 
- Ăn hộ tôi mớ rau...! 
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã. 
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. 
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn! 
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. 
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: 
- Rau này bà bán bao nhiêu? 
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ. 
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ. 
- Sao chú mua nhiều thế? 
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy! 
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui. 
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ... 
-Nghỉ thế đủ rồi đấy! 
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ. 
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ. 
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế. 
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện. 
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: 
- Bà bán rau chết rồi. 
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi. 
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. 
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh. 
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. 
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!
(Sưu tầm)

***********************************************************************

Đọc câu chuyện này, chắc ai cũng phải suy nghĩ ít nhiều. Mặc dù t đã đoán được kết thúc buồn khi đọc được 2/3 câu chuyện... nhưng vẫn không tránh được cái thở dài
Trong thời hiện đại, nhịp sống quá nhanh đã làm cho tình cảm giữa con người và con người dần phai nhạt. Những lời nói phải chăng ko còn được coi trọng và chữ tín đã mất đi phần nào ý nghĩa...

T chỉ mong rằng cuộc đời vẫn còn tồn tại những con người đẹp đẽ như vậy và dòng đời đừng quá khắc nghiệt để đẩy đưa họ đến bờ vực khó khăn...để chúng ta còn tin vào những gì tốt đẹp, để cuộc sống này ko phải là màu xám mà đâu đó vẫn có sắc hồng rực rỡ, để con người còn có những kỉ niệm đẹp về thế giới này một mai phải đi xa. 

Ở đời sống phải có chữ Tâm, chữ Tình và chữ Tin... Mất 1 trong 3, cuộc sống quả là đáng sợ 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét